Posted in Điện ảnh, Văn học

[Review] Bí Mật Nơi Góc Tối – Từ tiểu thuyết đến phim chuyển thể

Mình biết đến Bí Mật Nơi Góc Tối vì có một khoảng thời gian lướt newfeed Facebook toàn hình hai bạn diễn viên chính. Thú thực là bản thân cũng hai mấy tuổi rồi nên mình không mấy hứng thú với chủ đề học đường lắm. Suy cho cùng, mình vẫn thích những bộ phim gần với cuộc sống thực một chút, vừa coi để học hỏi, vừa suy ngẫm lại những việc mình đã làm. Continue reading “[Review] Bí Mật Nơi Góc Tối – Từ tiểu thuyết đến phim chuyển thể”

Posted in Văn học

Điểm qua vài quyển ngôn tình mình vừa đọc gần đây

Chắc cũng 2 năm rồi mình mới quay lại đọc ngôn tình. Thứ nhất là vì thời gian càng ngày càng eo hẹp, mình không thể đọc loạn như trước. Thứ hai là vì lớn tuổi rồi, gu đọc sách dần thay đổi. Giờ thì mình chịu không nổi cái kiểu nam nữ chính chưa hiểu gì nhau đã lao vào yêu. Tất nhiên đã là ngôn tình thì tác giả phải vẽ ra một thế giới màu hồng hơn bình thường, chưa kể mấy đoạn xôi thịt không cần thiết, lại còn mớ chi tiết vô lý nữa. Nhưng thôi đọc để giải trí, mình cũng không đòi hỏi quá nhiều, chỉ cần không quá phi logic, có thông điệp và chút chiều sâu tâm lý thì vẫn chấp nhận được. Continue reading “Điểm qua vài quyển ngôn tình mình vừa đọc gần đây”

Posted in Điện ảnh

[Zhihu] Tại sao nhân vật Trương Vạn Sâm trong “Ngôi Sao Lấp Lánh” lại cuốn hút đến vậy?

Nhịn đã mấy hôm rồi, cuối cùng tôi không nhịn được nữa. Dù cái tên Trương Vạn Sâm đã được thảo luận rất sôi nổi trên mạng xã hội, các trang blog và nền tảng video, nhưng trong vòng bạn bè tôi thì nó vẫn cứ im hơi lặng tiếng. Mấy ngày qua, tôi chẳng thấy bất kỳ bài báo nào về “Ngôi Sao Lấp Lánh” hay Trương Vạn Sâm, thế nên tôi quyết định tự viết một bài vậy.

Continue reading “[Zhihu] Tại sao nhân vật Trương Vạn Sâm trong “Ngôi Sao Lấp Lánh” lại cuốn hút đến vậy?”

Posted in Tản mạn

Vẫn một mình, nhưng mình khác trước rồi sao?

Có bạn hỏi mình: “Một mình có ổn không?”
Ổn. Không những ổn, mà còn rất tốt.

Bạn nào follow blog mình lâu thì cũng biết, tháng 9 năm 2021, phần vì dịch bệnh nghiêm trọng ở Sài Gòn, phần vì mới nghỉ việc nên mình về lại Đà Nẵng. Khi đó về nhà, không phải vì mệt mỏi khi phải gồng gánh một mình nơi đất khách quê người, mà chẳng qua vì không nhìn thấy được bản thân trong tương lai nếu tiếp tục ở đó. Continue reading “Vẫn một mình, nhưng mình khác trước rồi sao?”

Posted in Confessions

Tâm thư gửi Confession #25

Mình nhận được lá thư này từ đầu tháng 1, nhưng mãi không biết đáp lại thế nào. Hôm rồi đọc được vụ việc của bạn Lưu Học Châu trên Weibo, mình rất đau lòng. Nó như lời nhắc nhở rằng, bằng mọi giá mình phải phản hồi lại lá thư này, bởi đọc kỹ lại, nó không còn là chiếc Confession tâm sự thông thường nữa, mà giống như một lời cầu cứu. Mình biết là những lời này có chăng chỉ tựa như thuốc giảm đau tạm thời, thuốc trị bệnh thật sự chỉ có em ấy mới tìm được. Nhưng dù vậy, mình hy vọng nó cũng phần nào xoa dịu và an ủi em, tiếp cho em ấy thêm động lực và niềm tin mà tiếp tục sống. Continue reading “Tâm thư gửi Confession #25”