Posted in Confessions

Tâm thư gửi Confession #25

Mình nhận được lá thư này từ đầu tháng 1, nhưng mãi không biết đáp lại thế nào. Hôm rồi đọc được vụ việc của bạn Lưu Học Châu trên Weibo, mình rất đau lòng. Nó như lời nhắc nhở rằng, bằng mọi giá mình phải phản hồi lại lá thư này, bởi đọc kỹ lại, nó không còn là chiếc Confession tâm sự thông thường nữa, mà giống như một lời cầu cứu. Mình biết là những lời này có chăng chỉ tựa như thuốc giảm đau tạm thời, thuốc trị bệnh thật sự chỉ có em ấy mới tìm được. Nhưng dù vậy, mình hy vọng nó cũng phần nào xoa dịu và an ủi em, tiếp cho em ấy thêm động lực và niềm tin mà tiếp tục sống. Continue reading “Tâm thư gửi Confession #25”

Posted in Confessions

Tâm thư gửi Confession #24

Quá để tâm đến cách nhìn của người đời, sống nơm nớp lo sợ vì e rằng một ngày nào đó sẽ bị phát hiện ra mình không giỏi như vậy. Cất mọi cảm xúc, vùi chôn điều mình thích, đeo chiếc mặt nạ mà mọi người muốn xem, làm những việc mà người đời cho là đúng. Tỏ ra vui vẻ, khiến bản thân trông thật tài năng. Ngày này qua tháng khác, chúng ta sống như một cái máy, dần dà quên mất rốt cuộc mình là ai, ban đầu mình muốn gì, và tại sao mình lại đang làm những việc này. Đến một ngày, ta chợt nhận ra, mình lạc lối rồi.

Continue reading “Tâm thư gửi Confession #24”

Posted in Confessions

Tâm thư gửi Confession #23

Mình vô tình lang thang trên Spotify để nghe list nhạc của chị Sasha Sloan thì lại lạc vào “Góc nhỏ của Annie”. Thú thật thì mình lúc đầu k có hứng thú đâu, vì mình ít khi theo dõi blog lắm. Nhưng mà nghe cái tên tự nhiên thấy cũng có vẻ dễ gần nên mình đã vào xem thử. Tuy chưa bao giờ biết đến blog của bạn trước đây, nhưng mà mình thấy những bài về kinh nghiệm bạn chia sẻ rất gần gũi, mình thấy bản thân của mình những năm tháng trước và hiện tại mình trong đó, thực sự rất giống!! Continue reading “Tâm thư gửi Confession #23”

Posted in Tản mạn

Chúng ta thực ra không cần sống đau khổ như vậy

Sau những tháng ngày dằn vặt, ép buộc bản thân phải làm những việc nghe có vẻ “có tương lai”, “ổn định hơn”, “có nơi để thuộc về hơn”, rồi khi đêm về nằm trằn trọc suy nghĩ liệu bản thân mình có lầm đường hay không, sau cùng phải buông bỏ tất cả để thực sự sống theo cách mình muốn. Đến nay, cuối cùng mình cũng hiểu ra:

Continue reading “Chúng ta thực ra không cần sống đau khổ như vậy”

Posted in Tản mạn

Đâu mới là phương hướng đúng đắn?

Một buổi chiều với những suy nghĩ vẩn vơ, ngón tay mình bất giác gõ phím trong vô định, nghĩa là mình hoàn toàn không biết sắp tới đây mình sẽ viết ra điều gì. Chỉ là có một số chuyện để trong lòng thì rất khó chịu, nhưng nói ra thì lại không có đủ dũng khí, chi bằng dùng đôi ba câu chữ để biểu đạt vậy. Continue reading “Đâu mới là phương hướng đúng đắn?”