Posted in Kinh nghiệm, Tản mạn

Vì sao mình cầu toàn?

Dạo gần đây cứ thấy bản thân mông lung thế nào, nhìn không rõ mà cũng chẳng biết liệu những người xung quanh nhìn nhận về mình thế nào. Những chuyện lùm xùm và bất hoà trong gia đình trong giai đoạn thực tập quả thực có ảnh hưởng không nhỏ đến mình. Khi ngồi lại nghe người nhà nói về mình, những điều họ nghĩ về mình, mình nhận ra, họ chả hiểu quái gì về mình, dù rằng mình luôn cố gắng lắng nghe và thấu hiểu họ. Continue reading “Vì sao mình cầu toàn?”

Posted in Văn học

[Review sách] Giữa hai chúng ta | Normal People – Sally Rooney

Mất một tuần để mình đọc xong Giữa hai chúng ta (Normal People) của Sally Rooney. Rồi một tháng ròng rã sau đó, đọc bất chợt một chương, hồi tưởng và khắc ghi câu chuyện của Marianne và Connell vào tâm trí, rồi cố thoát ra dư âm từ quyển tiểu thuyết. Đó, là cho đến khi mình coi TV Series chuyển thể vào hai hôm trước. Khi cảnh cuối bộ phim kết thúc, mình bật khóc, vì nhói lòng. Continue reading “[Review sách] Giữa hai chúng ta | Normal People – Sally Rooney”

Posted in Kinh nghiệm, Tản mạn

Content Writer, chưa bao giờ là lối đi cho mình

Thời học đại học, mình từng làm cộng tác viên mảng nội dung (content writer/copywriter) cho bất kể thứ gì dính dáng đến Marketing. Ngày ấy, mình từng nghĩ rằng, bản thân vốn hướng nội, lại không muốn ganh đua với đời, để tồn tại trong cái ngành xô bồ này, thôi cứ chọn nghề viết, an toàn và ổn định, chỉ cần chuyên tâm làm tốt việc của mình là được. Continue reading “Content Writer, chưa bao giờ là lối đi cho mình”

Posted in Tản mạn, Văn học

Cuộc hẹn bình minh: Ước mơ và nghề nghiệp

Hôm vừa rồi mình đọc Cuộc hẹn bình minh của tác giả Yasushi Kitagawa, tuy là tiểu thuyết nhưng sách viết khá giống self-help. Nếu để đánh giá chung dưới góc độ một quyển tiểu thuyết, thì với mình nó chưa xứng để coi là một cuốn sách hay. Nhưng nếu nhìn ở góc độ thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm, mình nghĩ Cuộc hẹn bình minh đã làm tốt vai trò của nó. Continue reading “Cuộc hẹn bình minh: Ước mơ và nghề nghiệp”

Posted in Kinh nghiệm

Hồi tưởng và soi chiếu bản thân

Lạc lối là cảm giác thường gặp ở những người trẻ. Tụi mình cứ mãi mê khám phá những mới mẻ của thế giới bên ngoài mà bỏ rơi cái tâm hồn bên trong, thậm chí chẳng buồn quan sát, soi chiếu bản thân. Giữa những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống, cứ mãi chạy theo cái guồng quay của mọi người, đôi lúc vì quá mệt, mình cũng quên mất phải dừng lại để nói chuyện với chính mình. Continue reading “Hồi tưởng và soi chiếu bản thân”

Posted in Văn học

[Review] Ánh sáng vô hình – Anthony Doer

Mình ít khi đọc sách về đề tài chiến tranh, bởi chúng quá tàn khốc và gai góc. Còn nhớ thời lớp 9 đọc Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, cả đêm cứ nhớ tới những quả lựu đạn và bom thịt bom người, nghĩ lại bất giác vẫn lạnh người. Bởi vậy, có lẽ mình sẽ không bao giờ biết và dám đọc quyển này nếu không được một người bạn trên Goodreads giới thiệu. Continue reading “[Review] Ánh sáng vô hình – Anthony Doer”