Posted in Âm nhạc, Tản mạn

Người có câu chuyện thì đâu đâu cũng là hồi ức

Posted in Tản mạn

Đường vẫn còn dài

Một tuần của mình trôi qua vừa nhanh mà lại vừa chậm, cuối tuần hay ngày bình thường của mình cũng chẳng khác biệt là mấy. Sáng học tiếng Anh 2h rồi học lập trình. Chiều đọc giáo trình và giải bài. Tối đến viết luận và luyện nói. Nhiều lúc mình cũng tưởng mình sắp tự kỷ đến nơi rồi. Có lẽ do mình hèn, so với việc đi ra ngoài tâm sự về khó khăn của bản thân, mình thà quay lại và tự gắm nhấm nó thì hơn. Continue reading “Đường vẫn còn dài”

Posted in Tản mạn

Vẫn một mình, nhưng mình khác trước rồi sao?

Có bạn hỏi mình: “Một mình có ổn không?”
Ổn. Không những ổn, mà còn rất tốt.

Bạn nào follow blog mình lâu thì cũng biết, tháng 9 năm 2021, phần vì dịch bệnh nghiêm trọng ở Sài Gòn, phần vì mới nghỉ việc nên mình về lại Đà Nẵng. Khi đó về nhà, không phải vì mệt mỏi khi phải gồng gánh một mình nơi đất khách quê người, mà chẳng qua vì không nhìn thấy được bản thân trong tương lai nếu tiếp tục ở đó. Continue reading “Vẫn một mình, nhưng mình khác trước rồi sao?”

Posted in Tản mạn

Chúng ta thực ra không cần sống đau khổ như vậy

Sau những tháng ngày dằn vặt, ép buộc bản thân phải làm những việc nghe có vẻ “có tương lai”, “ổn định hơn”, “có nơi để thuộc về hơn”, rồi khi đêm về nằm trằn trọc suy nghĩ liệu bản thân mình có lầm đường hay không, sau cùng phải buông bỏ tất cả để thực sự sống theo cách mình muốn. Đến nay, cuối cùng mình cũng hiểu ra:

Continue reading “Chúng ta thực ra không cần sống đau khổ như vậy”

Posted in Tản mạn

Đâu mới là phương hướng đúng đắn?

Một buổi chiều với những suy nghĩ vẩn vơ, ngón tay mình bất giác gõ phím trong vô định, nghĩa là mình hoàn toàn không biết sắp tới đây mình sẽ viết ra điều gì. Chỉ là có một số chuyện để trong lòng thì rất khó chịu, nhưng nói ra thì lại không có đủ dũng khí, chi bằng dùng đôi ba câu chữ để biểu đạt vậy. Continue reading “Đâu mới là phương hướng đúng đắn?”

Posted in Tản mạn

Những ngày này…

Mình ở nhà được gần 3 tháng rồi.

Tính ra thì tầm thời gian này năm ngoái, tình trạng của mình cũng na ná vậy. Nghỉ việc, bùng dịch, ở nhà. Chỉ khác là năm nay mình nghỉ việc khi đã tìm ra được thứ bản thân muốn theo đuổi nên ở nhà học và làm việc điên cuồng, chứ chẳng như năm ngoái, lạc lõng thật sự, suốt ngày chỉ ôm chiếc điện thoại ngồi cày phim và coi show giải trí. Continue reading “Những ngày này…”