Posted in Điện ảnh

[Review] Your Name Engraved Herein | Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim Người

Tính ra cũng được gần 1 năm kể từ khi mình quay lại coi phim Đài Loan và theo dõi các diễn viên bên Đài. Phải công nhận là phim Đài trong những năm gần đây chế tác tuyệt thật, cảm giác không đi theo số đông như bên Đại Lục, lặng lẽ nhưng dần khẳng định vị trí của mình trong lòng những người yêu phim. Nếu bạn nào muốn tìm phim Đài coi thì có thể follow trang Trạm Đài Loan. Mấy phim nhà này vietsub toàn chất lượng. Continue reading “[Review] Your Name Engraved Herein | Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim Người”

Posted in Tản mạn

Nhìn lại 2020 – Một năm đầy biến động

23 tuổi, một mình sống ở thành phố xa lạ.

9 chữ này gần như đã tóm tắt mọi cột mốc, mọi hỉ nộ ái ố mà mình trải qua trong năm 2020 qua. Cuối năm 2019, cứ nghĩ năm này đã sóng gió rồi, năm 2020 (trong tiếng Trung là er-ling-er-ling, nghe lóng như “yêu em, yêu em”), cuộc đời có lẽ sẽ đối xử dịu dàng với mình hơn một chút, mọi chuyện sẽ dần tốt đẹp hơn, chắc cũng không đến nỗi như 2019. Continue reading “Nhìn lại 2020 – Một năm đầy biến động”

Posted in Tản mạn

Vội vàng

Đôi lúc, mình cũng ao ước bản thân có thể vứt bỏ tất thảy muộn phiền trong quá khứ, những âu lo và gánh nặng trong cuộc sống ở hiện tại, xách chiếc ba lô nhỏ đựng vài bộ đồ, chiếc máy ảnh và quyển nhật ký, cứ vậy mà lên đường. Cứ vậy, mình phiêu bạt tứ xứ, giống như Thất Nguyệt trong tiểu thuyết của An Sinh, một cách từ tốn, chậm rãi quan sát cái nếp sống và con người trên từng mảnh đất khác nhau. Continue reading “Vội vàng”

Posted in Tản mạn

Chốn bình yên trên mạng xã hội

Từ khi bắt đầu chơi film, mình dành ít thời gian quẩn quanh Facebook, mà thay vào đó là lướt Instagram. Ở đây chỉ có những bức ảnh đẹp, không có quá nhiều luồng thông tin, không sân si, không bóc phốt, không có những câu chuyện bi hài dở khóc dở cười mà các anh hùng bàn phím bàn tán xôn xao, hay thay phiên nhau share lấy share để. Continue reading “Chốn bình yên trên mạng xã hội”

Posted in Tản mạn

Nhà, rốt cuộc ở nơi đâu?

Nhiều lúc, mình có cảm giác, dù cho mình về nhà hay không, dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa. Ba mẹ không buồn gọi cho mình, còn mình khi gọi cho ba mẹ cũng không biết nói gì. Chuyện vui, điều tốt quanh đi quẩn lại cũng bấy nhiêu, còn ốm đau, mỏi mệt và áp lực thì chỉ biết cất trong lòng. Continue reading “Nhà, rốt cuộc ở nơi đâu?”

Posted in Điện ảnh

[Review] Chemical Hearts – Trái tim hoá học

Trước khi viết bài review này, mình chỉ định trích mấy câu thoại mình tâm đắc trong Chemical Hearts cùng đôi dòng cảm nhận để chia sẻ cùng mọi người. Nhưng rồi, những nghĩ suy miên man cứ thôi thúc mình gõ lạch cạch trên bàn phím, và đến khi đọc lại, mình đã viết xong bài review từ lúc nào mà chẳng hay. Continue reading “[Review] Chemical Hearts – Trái tim hoá học”

Posted in Tản mạn

“Sống xa nhà” là cảm giác như thế nào?

Một năm trước, “sống xa nhà” với mình đơn cử chỉ là cụm từ miêu tả trạng thái sau tốt nghiệp. Thế nhưng, một năm sau, nó lại trở thành nỗi uẩn ức khó nói thành lời, là cảm giác chua xót, mỏi mệt, bất lực, nhưng không thể phó mặc tất cả để quay về. Continue reading ““Sống xa nhà” là cảm giác như thế nào?”

Posted in Văn học

[Review] Ba nghìn dặm (We Are Okay) – Nina Lacour

Nói thực lòng thì, lần đầu đọc Ba Nghìn Dặm (We Are Okay) của Nina Lacour, mình không có ý định viết review. Đợt đó dịch Covid-19 ở Sài Gòn khá nghiêm trọng, và mình thì vẫn còn làm online ở công ty cũ. Thế là trong một ngày ít việc, mình lười biếng, bỏ lại những phiền não trong công việc, dành nguyên một ngày chỉ để đọc quyển này, đơn thuần bởi nó mỏng. Nhưng có lẽ vì đọc khá nhanh nên mình chưa cảm hết được phần chìm, những tâm tư và xúc cảm trong từng câu văn của Nina Lacour. Khi ấy, gấp cuốn sách lại, ngoài cảm giác mơ mơ hồ hồ, có chăng thì mình chỉ thấy chút đồng cảm với Marin, bởi vì bản thân cũng từng là một cô gái chạy trốn khỏi nơi mình từng sinh ra và lớn lên. Continue reading “[Review] Ba nghìn dặm (We Are Okay) – Nina Lacour”

Posted in Confessions

Tâm thư gửi Confession #6

Em từng có người yêu, cùng lớp, đã chia tay một năm, em là người nói ra điều đó. Đến giờ sau khi đã qua một năm, em vẫn rât thích bạn ấy, dù em biết là không nên dây dưa, nhưng hầu như sau khi chia tay em đều để ý đến từng chi tiết của bạn ấy. Giờ bạn ấy đang trong một mối quan hệ không phải người yêu cũng không phải bạn bè với một bạn gái khác trong lớp, đều có nhưng hành động khá là “dễ thương” với nhau. Giờ em nên làm gì ạ? Bạn gái đó chính là người đã phá vỡ mối quan hệ giữa chúng em. Giờ em nên làm gì để chú tâm vào học hành ạ? Continue reading “Tâm thư gửi Confession #6”