Posted in Điện ảnh, Tản mạn

Giữ vững sơ tâm

Gần đây mình gặp rất nhiều chuyện buồn.

Một trong số đó là việc nhận ra những người mà mình luôn đối xử vô cùng chân thành đã quay lưng lại nói xấu, đâm sau lưng mình, thậm chí làm những việc mà mình không thể nào tưởng tượng nổi.

Trong khoảng thời gian đó, những người xung quanh ai cũng nói mình nên cẩn thận. Nhưng mà mình vẫn ngây ngô nghĩ rằng làm gì có chuyện đó, cứ hihi haha cười nói bình thường mà không hề biết chuyện gì đang xảy ra.

Rồi đến một ngày, khi chuyện vỡ lỡ, hóa ra kẻ trong cuộc như mình lại là người cuối cùng biết chuyện. Mình bàng hoàng và vô cùng tức giận. Mình giận không phải vì oán trách bọn họ tại sao đối xử tàn nhẫn với mình, mà giận bản thân vì quá tin người và quá ngây thơ, bị người khác lợi dụng và điều khiển mà không hề hay biết.

Mình còn nhớ hôm biết chuyện, trên đường đi làm về, 58s chờ đèn đỏ, đã có một con bé đứng giữa đất Sài Gòn khóc nức nở vì sự ngu xuẩn và dại dột của bản thân. Trong phút chốc, mình đã thoáng có ý nghĩ muốn trả thù và cho kẻ đó một phen biết tay. Nhưng rồi khi bình tĩnh lại, mình nhận ra rằng, làm như vậy chẳng ích lợi gì. Hận thù và ghét bỏ người khác chỉ càng khiến mình thêm mệt mỏi. Mà trước khi khiến người khác khốn đốn, mình cũng tự hủy hoại chính bản thân rồi. Hơn nữa, nếu bây giờ mình quay lưng trả thù những kẻ đó, có lẽ chỉ đổi lại được chút hả dạ trong chốc lát, nhưng như vậy, phải chăng mình cũng chẳng khác nào bọn họ?

Mình quyết định tập trung vào tìm cách giải quyết và nhìn nhận mọi thứ một cách tích cực thì hơn, coi đó như bài học kinh nghiệm cho chính mình vậy.

Khi kể câu chuyện này với một người bạn của mình, cậu ấy nói:

“Đời vốn vậy á mi. Bất công là chuyện như cơm bữa. Chỉ là cách mi nhìn nhận và lựa chọn đối mặt với nó như thế nào thôi.”

Cuối tuần đó mình ngồi đọc lại bài review của Tiêu Chiến về nhân vật Ngụy Vô Tiện, trong đó anh có viết:

Gia huấn “Biết rõ không thể nhưng vẫn cứ làm” gieo xuống mầm móng của lòng nghĩa hiệp trong tim hắn. Từ nhỏ được Giang thúc thúc mang về nhà, khi Liên Hoa Ổ diệt môn, thân nhân chia lìa, mất đi kim đan, bị ném xuống Loạn Táng Cương, bị buộc phải tu quỷ đạo, trở thành yêu ma quỷ quái trong miệng lưỡi thế nhân! Cuộc đời của hắn đã không còn do hắn lựa chọn nữa, chỉ có thể bị bức ép trưởng thành! Chỉ có thể hết lần này đến lần khác tiếp tục kiên cường giữa bao lời trách cứ phê phán.

“Cả đời trừ gian trợ yếu, không thẹn với lòng”. Hắn thà rằng tuyên bố với toàn thiên hạ, phản bội Giang thị, cũng không muốn bán đứng đám người tỷ đệ Ôn thị đã từng có ơn với mình! Càng không muốn để huynh đệ và tỷ tỷ tình như thủ túc của mình vì mình mà bị thế nhân chỉ trỏ. Hắn không hiểu sao? Không, hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai, rằng nếu bản thân ra quyết định này, sẽ không còn đường quay đầu nữa. Tiên môn thế gia sao có thể dung tha cho loại người như hắn? Hắn quyết định từ nay về sau bị thế nhân phỉ nhổ! Lời thề của 3 người Liên Hoa Ổ, cũng tựa như hắn “một cầu độc mộc đi đến tối”, đạp lên những vụn vỡ đổ nát để tiến vào bóng đêm… Năm ấy, hắn chẳng qua cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi!

Dương quan đại đạo nào có ai không muốn đi? Hắn không phải không muốn, mà căn bản đây không phải vấn đề lựa chọn, hắn chỉ có thể nhìn thẳng vào chỉ trích, vu khống ác ý, bôi nhọ của thế nhân mà thề chết bảo vệ sơ tâm và lời thề thuở ban đầu! Lam Trạm và sư tỷ là ánh sáng le lói trong bóng tối ấy, là tia sáng duy nhất có thể chiếu sáng cả cây cầu độc mộc!

Đúng vậy, đến cuối cùng hắn vẫn cười, bởi vì cuối cùng thì hắn cũng đợi được ánh sáng của mình rồi!

Trong đó có một đoạn, chính là một trong những nguyên tắc sống của chính mình, đó là cho dù người đời có đối xử tàn nhẫn như thế nào với mình, cũng không được vì hận thù mà đánh mất bản chất thiện lương và sơ tâm thuở ban đầu. Đó là lời thề của chính mình khi rời khỏi Đà Nẵng, vào Sài Gòn bắt đầu cuộc sống mới.

Nếu ngay cả bản thân mình cũng đánh mất thì việc tiếp tục tồn tại trên cõi đời này còn nghĩa lý gì? Thế nên mình lựa chọn quên chuyện đó đi và lạc quan đi tiếp. Mình không quan tâm và cũng không cần quan tâm tới những kẻ đó, chỉ cần để tâm đến những người yêu thương và trân trọng mình mà thôi.

Mình chẳng thể làm hài lòng tất cả mọi người trên đời này. Bởi vì như vậy thì mệt chết mình. Thôi thì cứ chuyên tâm làm tốt những việc mình cần làm, dụng tâm đối xử chân thành với mọi người. Còn việc họ muốn làm gì đó thì làm, mình không thẹn với lòng là được.

Có lẽ, cuối bài viết này, mình sẽ bổ sung thêm một nguyên tắc sống nữa bên cạnh 2 nguyên tắc sống kia: Sống hết mình, không thẹn với lòng.

Posted in Tản mạn

Ý nghĩa thật sự của du lịch

Với bạn du lịch là gì?

Nhiều năm về trước, mình từng là một kẻ du lịch vô cùng nông cạn. Mình ngốc đến nỗi chỉ đi đến những nơi mà mình muốn check-in, chụp vài tấm hình xinh xắn rồi đăng lên mạng xã hội, như một cách để chứng minh rằng bản thân thật cool, còn trẻ mà đã đi qua rất nhiều nơi. Chính vì đi với tâm thái như vậy, mình đã bỏ qua rất nhiều phong cảnh đẹp và câu chuyện hay.

Kì thực, sau mỗi chuyến đi, cảnh sắc đẹp nhất trong lòng mình chẳng phải là những tấm hình lung linh mà mình đăng, mà là câu chuyện gắn liền với nó. Đó là những ngày vật vã đuổi theo một chuyến tàu, những trải nghiệm kinh hoàng mà mỗi lần nhớ lại vẫn hoảng hốt, những bài học khiến mình cười ra nước mắt, những trò hề của lũ bạn đi cùng, nỗi ấm ức và cả sự mãn nguyện sau mỗi nơi đặt chân đến. Và hơn cả, là ngắm nhìn thế giới và lắng nghe những câu chuyện của những người mình gặp, đắm mình vào không gian và bản sắc của mỗi nơi mình từng đi qua để từ đó mở mang tầm mắt và học cách trưởng thành.

Mình không có ý chê trách những bạn thích chụp ảnh. Những bức ảnh đẹp với mình đều đáng trân quý, bởi ảnh là phương thức tuyệt vời để lưu giữ hồi ức và kỉ niệm của một chuyến đi. Nhưng đừng đi chỉ để check-in và chụp những bức ảnh đẹp, hãy đi với một cái đầu mở, làm quen với những người bạn mới, thưởng thức món ăn bản địa, quan sát những chuyện động dù chỉ là nhỏ nhất, và đừng quên ghi lại những điều bạn học được trong chuyến đi. Bởi những bức ảnh đẹp có thể mất đi nhưng những câu chuyện hay thì mãi mãi trường tồn.

Cuối cùng mình chỉ muốn nói rằng, thực ra, mỗi một việc chúng ta làm đều có lý do, đâu cần phải lên tiếng giải thích hay chứng tỏ với ai. Người hiểu sẽ tự hiểu, kẻ không muốn hiểu thì sẽ chẳng bao giờ chịu hiểu.

Nếu muốn đi thì hãy cứ đi theo cách bạn thích, bạn nhé!

Posted in Tản mạn

Kẻ “thầm lặng” trên mạng xã hội

Có một loại người, chính là luôn đọc đủ loại bài viết và tin tức bát quái trên mạng xã hội, thích lắm mới nhấn like hoặc thả tim, thỉnh thoảng haha, nhưng tuyệt nhiên sẽ không đi comment. Nếu thấy hay, có share thì cũng để trạng thái riêng tư. Continue reading “Kẻ “thầm lặng” trên mạng xã hội”

Posted in Âm nhạc

[Review] Must Have Been The Wind – Alec Benjamin | Câu chuyện về sự tử tế

Mình nghe Must Have Been The Wind cũng khá lâu rồi nhưng bận này bận kia nên mãi chưa dành thời gian để viết review. Hôm trước đọc tin Suli f(x) tự tử vì trầm cảm, không hiểu sao mình lại nghĩ đến bài này. Nếu như ai trong chúng ta cũng dùng sự chân thành và tử tế như cậu bạn trong bài hát để đối đãi với Suli, có lẽ cô đã không đưa ra lựa chọn cực đoan như vậy. Trầm cảm, suy cho cùng chính là cảm giác cô độc đến cùng cực, không ai có thể lắng nghe và đồng cảm với mình. Từng có giai đoạn trải qua mớ cảm xúc tiêu cực đó, nên khi đọc tin, mình thực sự rất buồn. Continue reading “[Review] Must Have Been The Wind – Alec Benjamin | Câu chuyện về sự tử tế”

Posted in Tản mạn

Vào Sài Gòn, tại sao không?

Vậy là đã nửa tháng trôi qua kể từ ngày mình đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, chính thức vào Sài Gòn để bắt đầu cuộc sống mới ở đây. Lu bu chuyện tìm trọ, dọn đồ đạc, rồi chạy đôn chạy đáo phỏng vấn chỗ này chỗ nọ, đến hôm qua bên AZDIGI nhắc thanh toán hosting mình mới chợt nhớ blog bữa giờ bỏ quên vẫn chưa viết bài nào. Thôi thì ngoi lên chia sẻ với mọi người vài trải nghiệm của mình trong những ngày qua. Continue reading “Vào Sài Gòn, tại sao không?”

Posted in Văn học

[Review] Đêm thẳm trời sao – Jimmy Liao

“Đêm thẳm trời sao” với mình là một quyển tranh sách rất đặc biệt, bởi mình đọc nó không phải với tâm thế khám phá, mà là để so sánh với bản điện ảnh “Khung trời sao” mình đã coi trước đây. Tuy vậy, khép quyển sách lại, mình có thể nói rằng cả phim và truyện đều thật tuyệt vời. Continue reading “[Review] Đêm thẳm trời sao – Jimmy Liao”

Posted in Tản mạn

Lá thư trong chai

Khi lướt một vòng trên Facebook, mình đọc được đủ loại status và story của bạn bè. Họ cập nhật những việc diễn ra trong ngày, vui có, buồn có, dở khóc dở cười cũng có, đủ chuyện trên trời dưới đất. Nhiều bạn thường xuyên đăng những chi tiết không liên quan và khá buồn cười về cuộc sống của bản thân lên mạng xã hội một cách thường nhật. Thực ra mình cũng từng như vậy. Thời cấp 3 mình mặn lắm, thấy điều gì hay ho cũng đăng lên mạng xã hội hết. Khi vào đại học rồi mới bớt trẻ trâu, dọn dẹp lại cái wall trên Facebook cũng tốn của mình cả mấy ngày trời. Continue reading “Lá thư trong chai”

Posted in Văn học

[Review] Vầng trăng quên lãng – Jimmy Liao

Phải chăng những thứ vì không có được nên mới cảm thấy quan trọng? Còn những điều hiện hữu thường nhật lại trở nên bình thường hoá, chẳng đáng để tâm? Đó là nỗi băn khoăn của mình sau khi gấp quyển sách tranh thiếu nhi Vầng trăng quên lãng của Jimmy Liao. Continue reading “[Review] Vầng trăng quên lãng – Jimmy Liao”

Posted in Văn học

[Review] Một toà thành đang chờ anh – Cửu Nguyệt Hi

Vừa đọc lại Một toà thành chờ anh của Cửu Nguyệt Hi, đến nay đã là lần thứ 3 nhưng vẫn vô cùng cảm động. Đây có lẽ là một trong số ít những tác phẩm của Cửu Nguyệt Hi khiến mình cảm thấy cực kỳ mãn nguyện sau khi gấp sách lại. Một kết thúc viên mãn khiến mình không cầm được nước mắt. Continue reading “[Review] Một toà thành đang chờ anh – Cửu Nguyệt Hi”

Posted in Điện ảnh, Văn học

[Review sách] The perks of being a wallflower – Stephen Chbosky

“The perks of being a wallflower” trước giờ luôn nằm trong list những movie tuổi teen mà mình cực thích, thỉnh thoảng cao hứng mình sẽ xem lại. Bộ phim và tiểu thuyết gốc chắc đã quá nổi tiếng với các anh chị thời cuối 8x đầu 9x, mà mình có lẽ được tiếp thu cái văn hóa phim ảnh và sách báo từ bà chị nên gu phim và truyện của mình có hơi cũ một chút so với bạn bè cùng lứa. Continue reading “[Review sách] The perks of being a wallflower – Stephen Chbosky”