Posted in Điện ảnh

[Review] Thế giới người ta sống | Worlds Within

Bộ phim đưa mình đến với chị Song không phải Trái tim mùa thu, Gió đông năm ấy hay gần đây nhất là Hậu duệ mặt trời đóng cặp với Song Joong Ki mà Thế giới người ta sống (Worlds Within/The World that We live in). Mình có quả đầu ngắn cho đến bây giờ một phần cũng từ bộ này mà ra đây.

Có đợt đọc bài phỏng vấn của Lee Jong Suk, cậu cũng nói rất thích bộ phim này. Nghĩ mà cũng thấy vui 🙂

Còn nhớ khoảng thời gian coi bộ phim lần đầu hình như cuối năm lớp 9, phim chiếu trên VTV3 lúc 6h tối. Ngày nào cũng bưng tô cơm ngồi trên cái xe máy huyền thoại của mẹ rồi coi.

Phim coi cũng lâu rồi, nội dung chính thì nhớ là nói về nghề đạo diễn, PD với biên kịch, diễn viên, những câu chuyện nhiều cung bậc cảm xúc xoay quanh cuộc sống của họ: từ tình bạn, tình yêu, gia đình đến công việc và sự nghiệp. Vai của chị Song vs anh Hyun Bin đều là những đạo diễn trẻ tài năng, thích nhau từ thời học đại học nhưng sau đó chia tay. Bẫng qua một quãng thời gian, cả hai bạn trẻ trưởng thành và làm chung một đài truyền hình. Cả hai đều mang trong mình những vết thương của tình yêu không thành trong quá khứ để đến với nhau.

Nếu như Ji Oh (Hyun Bin) là chàng trai sống trong gia đình nông thôn có tuổi thơ khốn khó và nghèo khổ thì Joon Young (chị Song) là một cô nàng tiểu thư danh giá, tuy gia đình giàu có nhưng lại không hạnh phúc. Mẹ cô có lối sống xa xỉ, trụy lạc với những cuộc vui thâu đêm suốt sáng và những cuộc tình chớp nhoáng… Vì những rắc rối trong gia đình, Joon Young trở thành người sống khép kín, lạnh lùng, khó gần.

Nói chung nội dung phim khá nhẹ nhàng, mình chỉ là thích mấy đoạn chị Song ngồi bâng quơ rồi độc thoại. Trong đó có một câu thế này, đến bây giờ vẫn còn nhớ:

Đừng chỉ làm ra những bộ phim hay, hãy sống như phim ấy.

Thiết nghĩ cuộc đời cũng tựa như một bộ phim truyền hình dài tập. Mỗi chúng ta là đạo diễn và cũng kiêm luôn diễn viên. Là vai chính trong thước phim này, lại là vai phụ trong vở diễn khác. Tốt xấu, hay dở đều do chúng ta mà ra. Chúng ta có thể là vào vai phụ cho hàng ngàn cuộc đời của người khác, nhưng chỉ diễn một lần vai chính cho chính cuộc đời của chúng ta.

Vì lí gì mà không sống hết mình vì vai diễn cho chính bản thân mình?

Bình luận